Đó là một ngày làm việc thật dài. Nhưng khi về nhà là lúc tôi lại bắt đầu một công việc “khác”: làm ông bố tốt. Những lời chào đón từ vợ con dần dần trở thành câu “Ba ơi, tối nay mình ăn gì?” “Ba lấy nước dùm con được không?” “Ba ơi, mình chơi đá banh được không?”

Tôi chỉ muốn được ngồi nghỉ. Mặc dù một phần trong tôi thật sự muốn trở thành ông bố tốt, nhưng tôi cũng không cảm thấy thích việc phải phục vụ những đòi hỏi của gia đình. Một lần nọ, tôi chợt nhìn thấy một tấm thiệp cảm ơn của một người trong hội thánh gởi cho vợ tôi. Trên tấm thiệp có hình một chậu nước, một chiếc khăn và đôi dép lấm bẩn. Phía dưới bức hình là câu Kinh Thánh trong Lu-ca 22:27: “Nhưng Ta ở giữa các con như người phục vụ vậy.”

Lời tuyên bố của Chúa Jêsus về sứ mạng của Ngài là phục vụ những người mà Ngài đến tìm và cứu (Lu. 19:10), đó chính xác là những gì tôi đang cần. Nếu Chúa Jêsus sẵn sàng làm công việc dơ bẩn nhất cho các môn đồ – như rửa những bàn chân dơ bẩn của họ (Gi. 13:1-7) – thì tôi cũng có thể lấy nước cho con mà không cằn nhằn về điều đó.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi đã được nhắc nhở rằng những gì gia đình nhờ mình làm không hẳn là một nghĩa vụ, nhưng là cơ hội để tôi phản chiếu tấm lòng phục vụ của Chúa Jêsus và tình yêu của Ngài đối với họ. Khi ai đó nhờ chúng ta làm việc gì thì đó là cơ hội để chúng ta trở nên giống Đấng đã phục vụ những người theo Ngài bằng cách hy sinh mạng sống mình vì chúng ta.