Những người có tiếng tăm hay nổi tiếng lúc còn sống thường được gọi là “huyền thoại trong thời đại của họ.” Tôi có một người bạn chơi bóng chày chuyên nghiệp, anh nói rằng anh từng tiếp xúc nhiều người nổi tiếng trong giới thể thao mà đối với anh, họ chỉ là “huyền thoại trong suy nghĩ của họ.” Sự kiêu ngạo làm méo mó cách chúng ta nhìn nhận bản thân, trong khi khiêm nhường giúp chúng ta có cái nhìn đúng đắn về chính mình.

Trước giả sách Châm Ngôn đã nói: “Sự kiêu ngạo đi trước sự hủy diệt, và tính tự cao đi trước sự sa ngã” (16:18). Việc tự xem mình là quan trọng làm chúng ta hiểu sai về bản thân. Sự tự đề cao bản thân đẩy chúng ta vào chỗ sa ngã.

Liều thuốc trị tánh kiêu ngạo là sự khiêm nhường thật đến từ Chúa. “Thà sống khiêm nhường với người cùng khốn còn hơn là chia của cướp với kẻ kiêu ngạo” (c. 19).

Chúa Jêsus phán với các môn đồ rằng: “Ai muốn làm lớn trong các con, thì phải làm đầy tớ; còn ai muốn đứng đầu, thì phải làm nô lệ cho các con. Ngay cả Con Người đã đến, không phải để được người ta phục vụ mình, nhưng để phục vụ người ta và phó mạng sống mình làm giá chuộc cho nhiều người” (Mat. 20:26-28).

Chẳng có gì sai khi nhận lời khen ngợi về những thành tích và kết quả đạt được. Thách thức ở đây là cần giữ sự tập trung vào Đấng kêu gọi chúng ta theo Ngài, là Đấng phán rằng: “Ta có lòng nhu mì, khiêm nhường… thì linh hồn các ngươi sẽ được an nghỉ” (11:29).