Trong lúc đang làm việc trên máy tính, tiếng chuông quen thuộc báo email đến đã khiến tôi chú ý. Thông thường, tôi hạn chế kiểm tra email, nhưng email mới này lại có dòng tiêu đề quá hấp dẫn: “Bạn là một nguồn phước.”

Tôi háo hức kiểm tra email và khám phá ra rằng một người bạn ở xa cho biết cô đang cầu nguyện cho gia đình tôi. Mỗi tuần, cô đặt một tấm thiệp Giáng Sinh vào “Chén Phước Hạnh” để trên bàn bếp và cầu nguyện cho gia đình đó. Cô viết: “Mỗi khi nhớ đến anh em thì tôi cảm tạ Đức Chúa Trời tôi” (Phil. 1:3) và rồi cô liệt kê những nỗ lực của chúng tôi trong việc chia sẻ tình yêu của Chúa cho người khác – cô là người cùng “cộng tác” với chúng tôi trong việc rao giảng Phúc Âm.

Nhờ cử chỉ đầy quan tâm của bạn tôi, những lời chia sẻ của sứ đồ Phao-lô gửi cho hội thánh Phi-líp đã sáng bừng lên trong hộp thư của tôi, và lòng tôi tràn ngập niềm vui. Tôi nghĩ rằng, ở thế kỷ đầu tiên, các độc giả của Phao-lô cũng hết sức vui mừng khi nhận được bức thư cảm ơn của ông. Dường như Phao-lô đã tập thói quen bày tỏ lòng biết ơn với những người đồng lao. Ông thường dùng một cụm từ tương tự để mở đầu các bức thư: “Nhờ Đức Chúa Jêsus Christ, tôi tạ ơn Đức Chúa Trời tôi về tất cả anh em, vì đức tin anh em đã được đồn khắp thế giới” (Rô-ma 1:8).

Trong thế kỷ thứ nhất, Phao-lô đã đem đến phước hạnh cho những người đồng lao bằng những bức thư cảm ơn trong tinh thần cầu nguyện. Ở thế kỷ 21, bạn tôi đã dùng Chén Phước Hạnh để đem niềm vui đến cho tôi. Ngày nay, làm cách nào chúng ta có thể cảm ơn những người đang cùng phục vụ với chúng ta trong công việc Chúa?