Những người hâm mộ thể thao rất thích hát hò cổ vũ đội của mình. Họ thể hiện lòng trung thành bằng cách mặc đồ có logo của đội, viết bài trên facebook, hoặc lúc nào cũng kể cho bạn bè nghe về đội yêu thích của mình. Những cái mũ lưỡi trai, áo thun và câu chuyện về Detroit Tigers chứng tỏ tôi là người hâm mộ của đội này.

Lòng trung thành trong thể thao nhắc chúng ta rằng lòng trung thành lớn nhất và đúng đắn nhất phải dành cho Chúa chúng ta. Tôi nghĩ về lòng trung thành không chút hổ thẹn này khi đọc Thi Thiên 34. Đa-vít đã hướng sự chú ý của chúng ta đến Đấng vô cùng quan trọng, vượt trổi hơn bất cứ điều gì trên trái đất này.

Đa-vít nói: “Tôi sẽ chúc tụng Đức Giê-hô-va luôn luôn” (c.1), và chúng ta có cơ hội để tự vấn về những khoảng trống trong cuộc đời khi sống như thể Chúa không phải là nguồn chân lý, ánh sáng và sự cứu rỗi của chúng ta. Ông nói: “Sự ca ngợi Ngài hằng ở nơi miệng tôi” (c.1), và chúng ta nghĩ lại biết bao lần chúng ta đã ca ngợi những thứ thuộc về đời này hơn là ca ngợi Chúa. Đa-vít nói: “Linh hồn tôi sẽ khoe mình về Đức Giê-hô-va” (c.2), và chúng ta nhận ra mình thường khoe những thành công nhỏ bé của bản thân hơn là những điều Chúa Jêsus đã làm cho chúng ta.

Không có gì sai khi hâm mộ đội bóng yêu thích, hoặc tận hưởng sở thích hay thành quả của mình. Nhưng lời khen ngợi cao quý nhất phải dành cho Chúa: “Hãy cùng tôi tôn kính Đức Giê-hô-va, chúng ta cùng nhau tôn cao danh của Ngài” (c.3).