Với khuynh hướng bi quan, tôi thường nhanh chóng kết luận tiêu cực về những hoàn cảnh trong cuộc đời mình. Nếu nỗ lực làm việc của tôi bị thất bại, tôi dễ cho rằng những dự án khác cũng sẽ không thành công và dù chẳng liên quan gì với nhau, tôi sẽ không dám động vào việc gì. Khổ thân cho tôi! Tôi là một người mẹ tồi tệ khi không thể làm cái gì nên hình. Sự thất bại trong một lĩnh vực đã có những tác động không cần thiết đến cảm xúc của tôi trong nhiều lĩnh vực khác.

Không khó để tôi tưởng tượng ra cảnh tiên tri Ha-ba-cúc phản ứng với điều Chúa vừa bày tỏ cho ông. Ông có nhiều lý do để tuyệt vọng sau khi thấy những hoạn nạn sắp xảy đến với dân Chúa: nhiều năm trường đầy gian khổ đang chờ ở phía trước. Mọi thứ thật sự rất ảm đạm: không hoa lợi, không thịt, và không có những tiện nghi vật chất. Lời của ông đưa tôi xuống tận cùng của sự bi quan tuyệt vọng cho đến khi ông vực tôi dậy bằng từ gồm ba chữ cái: vẫn. “Con vẫn vui mừng trong Đức Giê-hô-va” (Ha. 3:18). Dù biết trước mọi gian khó, Ha-ba-cúc vẫn tìm được lý do để vui mừng vì ông biết Chúa là Đấng thế nào.

Có lẽ chúng ta thường phóng đại những nan đề của mình, nhưng Ha-ba-cúc đã thật sự đối diện với những gian khó cùng cực. Nếu ông có thể cất lên lời ca ngợi Chúa trong những giờ phút đó thì chúng ta cũng có thể làm được. Khi sa xuống tận cùng của sự tuyệt vọng, chúng ta có thể ngước trông lên Chúa là Đấng nâng chúng ta lên.