Một số người thường nhìn thế giới và chỉ thấy những điều tồi tệ. DeWitt Jones, nhiếp ảnh gia của tờ National Geographic đã dùng chuyên môn của mình để tôn vinh những điều đẹp đẽ của thế giới. Anh chờ đợi và quan sát cho đến khi một tia sáng lóe lên hoặc chỉnh khẩu độ máy ảnh thì một điều kỳ diệu vốn đã có sẵn bất ngờ xuất hiện. Anh cũng thường chụp lại những nét đẹp tiềm ẩn bên trong vẻ bề ngoài bình thường nhất của con người và thiên nhiên.

Nếu ai đó có lý do để tập chú vào những điều tồi tệ trên thế giới này, thì người đó phải là Gióp. Sau khi mất hết tất cả những điều từng đem đến cho ông niềm vui, ông còn bị bạn bè buộc tội. Họ đã quở trách ông vì ông không chịu thừa nhận lý do ông chịu khổ là vì những tội lỗi kín giấu. Khi Gióp hướng lên các tầng trời, khóc lóc cầu xin sự cứu giúp, Chúa lại im lặng.

Cuối cùng, trong một cơn cuồng phong và giữa cơn bão tăm tối, Chúa bảo Gióp suy xét đến những kỳ quan thiên nhiên đang phản chiếu sự khôn ngoan và quyền năng vượt xa trí hiểu của chúng ta (Gióp 38:2-4).

Phải chăng Ngài cũng sẽ bảo chúng ta làm điều đó? Những điều tự nhiên như một chú chó, một con mèo, vài chiếc lá đung đưa hay những ngọn cỏ xanh? Ngay cả trong đau đớn, có tia sáng nào hoặc có góc khẩu độ nào có thể bày tỏ cho chúng ta thấy tư tưởng và tấm lòng của Đấng Sáng Tạo, Đấng đang ở với chúng ta ngay từ lúc ban đầu?