Chúng tôi ngồi quanh bàn, mỗi người cắm một cây tăm vào miếng bọt biển để trước mặt. Trong các bữa tối vài tuần trước lễ Phục Sinh, chúng tôi thường làm một mão gai – mỗi cây tăm tượng trưng cho một điều đã làm trong ngày hôm ấy mà chúng tôi thật sự hối tiếc, và cũng tượng trưng cho điều mà Đấng Christ đã chịu để trả xong án phạt. Qua từng đêm, hoạt động ấy đã cho chúng tôi thấy rõ con người tội lỗi của mình khi làm những việc sai trái và chúng tôi cần một Cứu Chúa dường bao. Và chính Chúa Jêsus đã khiến chúng tôi được tự do qua sự chết của Ngài trên cây thập tự.

Mão gai mà Chúa Jêsus phải đội là một phần trong trò chơi tàn nhẫn của bọn lính La Mã trước khi đóng đinh Ngài. Họ cũng mặc cho Ngài một cái áo choàng và trao cho Ngài một cây gậy làm vương trượng, rồi dùng chính cây gậy đó để đánh Ngài. Họ chế nhạo Ngài, gọi Ngài là “Vua dân Do Thái” (Mat. 27:29), mà không biết rằng việc làm đó sẽ được ghi nhớ hàng ngàn năm sau. Ngài không phải là vị vua bình thường. Ngài là Vua trên muôn vua, Đấng mà sự chết và sự sống lại của Ngài đã ban cho chúng ta sự sống đời đời.

Buổi sáng Phục Sinh, chúng tôi kỷ niệm món quà là sự tha thứ và sự sống mới Chúa ban bằng cách thay thế những cây tăm bằng các bông hoa. Chúng tôi vui mừng biết bao khi biết rằng Chúa đã xóa hết mọi tội lỗi và ban cho chúng tôi sự tự do và sự sống đời đời trong Ngài!