Khi tôi mười ba tuổi, nhà trường bắt buộc học sinh phải tham dự bốn khóa học khám phá, bao gồm môn kinh tế gia đình, nghệ thuật, hợp xướng và nghề mộc. Ngày đầu tiên học môn hợp xướng, người hướng dẫn gọi từng học sinh đến chỗ cây đàn piano để thử giọng và sắp chỗ theo từng quãng giọng. Khi đến lượt, tôi đã hát nhiều lần những nốt mà cô giáo đánh, nhưng không được chỉ định vào nhóm nào trong phòng cả. Thay vào đó, sau nhiều lần cố gắng, cô trả tôi về văn phòng tư vấn của trường để đăng ký môn khác. Từ giây phút đó, tôi nghĩ rằng mình không nên hát nữa, không nên để mọi người nghe giọng hát của mình.

Tôi đã mang theo suy nghĩ đó suốt hơn mười năm cho đến khi đọc Thi Thiên 98, lúc ấy tôi đã là một thanh niên. Trước giả mở đầu bằng lời kêu gọi “hãy hát cho Đức Giê-hô-va” (Thi. 98:1). Lý do ông đưa ra không liên quan gì đến chất giọng của chúng ta; Chúa vui thích mọi bài ca cảm tạ và ngợi khen của con cái Ngài. Thay vào đó, chúng ta được mời gọi hát ca ngợi Ngài bởi vì Chúa “đã làm các phép mầu” (c.1).

Trước giả Thi Thiên chỉ ra hai lý do tuyệt vời mà chúng ta cần vui mừng ca ngợi Chúa qua thái độ và bài ca: Công tác cứu rỗi của Ngài trong đời sống chúng ta và sự thành tín không hề thay đổi của Ngài đối với chúng ta. Trong dàn hợp xướng của Chúa, mỗi chúng ta đều có một chỗ để hát về những điều mầu nhiệm mà Ngài đã làm.