Bà Amy Carmichael (1867-1951) được biết đến vì hoạt động giải cứu và đem lại cuộc sống mới cho các bé gái mồ côi ở Ấn Độ. Giữa công tác vô cùng vất vả này, bà vẫn có những lúc gọi là “những thời khắc khải tượng.” Trong cuốn Gold by Moonlight (Ánh Trăng Dát Vàng), bà viết: “Giữa một ngày bận rộn, chúng tôi thoáng thấy ‘miền đất xa tít’ và chúng tôi đứng yên, ngừng lại trên đường.”

Tiên tri Ê-sai đã nói về một thời kỳ mà dân nổi loạn của Chúa sẽ trở lại với Ngài. “Mắt ngươi sẽ chiêm ngưỡng Vua trong vẻ đẹp của Ngài, và sẽ thấy miền đất trải rộng ra xa” (Ês. 33:17). Thấy “miền đất xa tít” là được nhấc lên khỏi hoàn cảnh hiện tại để thấy được viễn cảnh đời đời. Trong những lúc khó khăn, Chúa giúp chúng ta có thể nhìn cuộc đời từ quan điểm của Ngài để có được hy vọng. “Thật, Đức Giê-hô-va là Đấng Phán xét của chúng ta, Đức Giê-hô-va là Đấng Lập Pháp của chúng ta, Đức Giê-hô-va là Vua của chúng ta; chính Ngài sẽ cứu rỗi chúng ta” (c.22).

Mỗi ngày, chúng ta hoặc chọn nhìn xuống trong chán nản hoặc nhướng mắt về phía “miền đất xa tít,” hướng về Chúa là Đấng “quyền uy” của chúng ta (c.21 – BDM).

Bà Amy Carmichael đã dành hơn năm mươi năm ở Ấn Độ để giúp đỡ những thiếu nữ ở trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn. Bà đã làm điều đó như thế nào? Mỗi ngày bà cứ chăm xem Chúa Jêsus và đặt cuộc đời mình trong sự chăm sóc của Ngài. Chúng ta cũng có thể làm như vậy.