Rima, một phụ nữ Sy-ri mới chuyển đến Mỹ sống đang cố gắng dùng tay và vốn tiếng Anh ít ỏi của mình để giải thích cho giáo viên dạy tiếng Anh hiểu vì sao cô buồn. Nước mắt lăn dài trên má khi cô bưng lên một đĩa fatayer (gồm thịt, phô mai và bánh bina) được sắp xếp thật đẹp mắt. Sau đó, cô nói: “Một người đàn ông,” rồi cô làm động tác sột soạt khi chỉ từ cửa vào phòng khách rồi trở lại cửa. Giáo viên xâu chuỗi lại những gì cô cố gắng diễn đạt rằng một số người ở hội thánh gần đó định đến thăm Rima cùng gia đình và mang theo ít quà. Nhưng rồi chỉ có một người đàn ông đến. Ông này đến, đưa cho cô thùng đồ rồi vội vã đi. Ông ấy có việc bận, trong khi cô và gia đình thì cảm thấy cô đơn, ao ước có một cộng đồng và được cùng ăn fatayer với những người bạn mới.

Dành thời gian cho người khác là điều Chúa Jêsus đã làm. Ngài cùng ăn tối với người khác, dạy dỗ đoàn dân và dành thời gian với từng người. Ngài còn chủ động đến nhà của một người thu thuế tên là Xa-chê, người đã leo lên cây để nhìn thấy Chúa Jêsus. Ngài ngước mắt lên và phán: “Hãy xuống mau, vì hôm nay Ta phải ở lại nhà của ngươi” (Lu. 19:1-9). Cuộc đời Xa-chê đã được thay đổi mãi mãi.

Vì có nhiều trách nhiệm khác nên không phải lúc nào chúng ta cũng có thể dành thời gian cho người khác. Nhưng khi làm điều đó, chúng ta có đặc ân kỳ diệu là được ở bên người khác và nhìn xem Chúa hành động qua chúng ta.