Hồi nhỏ, ba chị em tôi thích ngồi trên chiếc rương bằng gỗ tùng lớn của mẹ. Mẹ cất những chiếc áo len của chúng tôi và những đồ đan lát thêu thùa của bà ngoại trong đó. Mẹ quý những đồ trong chiếc rương ấy và nhờ mùi cay của gỗ tùng mà mối mọt không thể ăn những thứ bên trong.

Hầu hết của cải ở trần gian đều dễ dàng bị mối mọt, gỉ sét làm cho hư hỏng, hoặc thậm chí là bị trộm cắp. Ma-thi-ơ chương 6 khích lệ chúng ta đừng chú tâm vào những điều tạm thời mà hãy hướng về những điều có giá trị đời đời. Khi mẹ tôi qua đời ở tuổi năm mươi bảy, mẹ không tích trữ nhiều của cải thế gian, nhưng tôi thích nghĩ về của cải mà mẹ đã tích trữ trên trời (c.19-20).

Tôi nhớ lại lòng yêu mến Chúa sâu sắc và sự phục vụ Chúa thầm lặng của mẹ: hết lòng chăm lo cho gia đình, dạy Trường Chúa Nhật cho thiếu nhi, quan tâm và giúp đỡ một phụ nữ bị chồng ruồng bỏ, an ủi một người mẹ trẻ bị mất con. Và mẹ cũng luôn cầu nguyện… Ngay cả sau khi mắt bị mù và phải ngồi xe lăn, mẹ vẫn cứ yêu thương và cầu nguyện cho người khác.

Của cải thật không được đo lường bằng những gì chúng ta tích trữ, mà bằng những việc hay những con người mà chúng ta đầu tư thì giờ và tình yêu thương. Qua việc phục vụ và theo gương Chúa Jêsus, chúng ta đang tích trữ “của cải” gì trên trời?