Lần nọ, trước khi tham gia một cuộc đua, huấn luyện viên chạy việt dã ở trường phổ thông đã khuyên tôi: “Đừng cố dẫn đầu. Những người dẫn đầu đa phần bị kiệt sức rất nhanh.” Trái lại, ông khuyên tôi nên chạy sát phía sau những người chạy nhanh nhất. Khi để họ quyết định tốc độ, tôi có thể bảo toàn thể lực cũng như trí lực cần thiết để hoàn thành tốt cuộc đua.

Dẫn đầu có thể làm kiệt sức, còn đi theo đem đến sự tự do. Khi biết điều này, tôi đã chạy tốt hơn, nhưng phải mất rất nhiều thời gian tôi mới nhận ra cách áp dụng điều này vào việc môn đồ hóa. Trong đời sống cá nhân, tôi có xu hướng cho rằng làm người tin theo Chúa Jêsus nghĩa là cố gắng hết sức. Khi theo đuổi những kỳ vọng vô cùng mệt mỏi về hình ảnh một Cơ Đốc nhân, tôi đã vô tình đánh mất niềm vui và sự tự do trong việc theo Ngài (Gi. 8:32, 36).

Nhưng Chúa không muốn chúng ta tự điều khiển cuộc đời mình và Chúa Jêsus không khởi động chương trình tự cải thiện bản thân. Thay vào đó, Ngài hứa rằng khi tìm kiếm Ngài, chúng ta sẽ có được sự an nghỉ mà mình khao khát (Mat. 11:25-28). Không như nhiều giáo sư khác nhấn mạnh vào việc nghiêm khắc nghiên cứu Kinh Thánh hay một bộ luật phức tạp, Chúa Jêsus dạy rằng chỉ qua việc biết Ngài mà chúng ta biết Đức Chúa Trời (c.27). Khi tìm kiếm Ngài, chúng ta thấy những gánh nặng được cất đi (c.28-30) và đời sống được biến đổi.

Bước theo Chúa Jêsus, Người Lãnh Đạo đầy nhu mì và khiêm nhường (c.29) không bao giờ là việc nặng nề, đó là con đường đem đến hy vọng và sự chữa lành. Khi an nghỉ trong tình yêu Ngài, chúng ta được tự do.