Năm 1960, bé Ruby Bridges sáu tuổi là đứa bé người Mỹ gốc Phi đầu tiên hòa nhập vào một trường tiểu học công lập toàn người da trắng ở miền Nam nước Mỹ. Suốt nhiều tháng, mỗi ngày các cảnh sát trưởng liên bang hộ tống Ruby đi ngang qua đoàn phụ huynh giận dữ đang chửi rủa, đe dọa và sỉ nhục cháu bé. An toàn ở bên trong, bé ngồi một mình trong một phòng học với cô Barbara Henry, giáo viên duy nhất sẵn sàng dạy bé trong khi các phụ huynh không cho con họ học chung với Ruby.

Nhà tâm lý học trẻ em nổi tiếng Robert Coles đã gặp Ruby trong nhiều tháng để giúp bé đối diện với nỗi sợ hãi và căng thẳng. Ông hết sức ngạc nhiên trước lời cầu nguyện của Ruby mỗi ngày trước khi đến trường và trở về nhà: “Lạy Cha, xin tha cho họ vì họ không biết mình làm điều gì” (xem Lu. 23:34).

Những lời Chúa Jêsus nói từ trên thập tự giá mạnh hơn lòng căm thù và những lời sỉ nhục nhắm vào Ngài. Trong những giờ phút đau đớn nhất, Chúa đã bày tỏ điều mà Ngài dạy các môn đồ: “Hãy yêu kẻ thù mình, làm ơn cho kẻ ghét mình, chúc phước cho kẻ rủa sả mình, và cầu nguyện cho kẻ sỉ nhục mình… Hãy thương xót như Cha các con hay thương xót” (Lu. 6:27-28, 36).

Phản ứng lạ lùng này chỉ có được khi chúng ta nghĩ đến tình yêu thương sâu sắc mà Chúa Jêsus đã ban cho chúng ta, là tình yêu mạnh hơn cả lòng căm thù thâm sâu nhất.

Cô bé Ruby Bridges đã cho chúng ta thấy điều đó.