Chồng tôi đi công tác một tháng. Gần như ngay lập tức tôi ngập đầu trong công việc, nhà cửa và con cái. Hạn của bài viết sắp đến. Máy xén cỏ hư. Các con nghỉ giữa kỳ nên buồn vì không có gì làm. Làm sao một mình tôi có thể kham hết tất cả những việc này?

Tôi nhanh chóng nhận ra là tôi không cô đơn. Những người bạn trong hội thánh đã đến giúp tôi. Anh Josh đến sửa máy xén cỏ. Em John đem đồ ăn trưa đến cho tôi. Cô Cassidy phụ giúp chuyện giặt giũ. Chị Abi rủ bọn trẻ qua chơi với các con của chị để tôi có thể hoàn thành công việc. Chúa hành động qua mỗi người bạn này để giúp đỡ tôi. Họ là hình ảnh sống động về cộng đồng mà sứ đồ Phao-lô miêu tả trong Rô-ma 12. Họ yêu thương nhau thành thật (c.9), nghĩ đến nhu cầu của người khác chứ không chỉ nhu cầu của bản thân (c.10), chia sẻ với tôi khi tôi cần và bày tỏ lòng hiếu khách (c.13).

Nhờ tình yêu thương mà các anh chị em đã bày tỏ với tôi, tôi vẫn “vui mừng trong hy vọng” và “kiên nhẫn trong hoạn nạn” (c.12), dù đó chỉ là “hoạn nạn nhẹ” của việc một mình chăm con trong một tháng. Anh chị em trong Chúa đã trở thành điều mà một người bạn của tôi gọi là “bàn tay, đôi chân của Chúa” đối với tôi. Họ cho tôi thấy tình yêu thương chân thật mà chúng ta phải bày tỏ với mọi người, nhất là với những anh em cùng đức tin (Gal. 6:10). Tôi mong mỗi ngày mình giống họ nhiều hơn.