Chiếc phà vừa di chuyển thì con gái nhỏ của tôi nói cháu cảm thấy khó chịu. Cháu đã bắt đầu cảm thấy bị say sóng. Không lâu sau, chính tôi cũng cảm thấy buồn nôn. Tôi tự nhắc mình “Chỉ nhìn phía chân trời thôi!” Các thủy thủ nói rằng điều này giúp chúng ta có tầm nhìn thăng bằng.

Đấng tạo dựng chân trời (Gióp 26:10) biết rằng đôi lúc trong cuộc sống, chúng ta trở nên sợ hãi và bất an. Chúng ta có thể có được tầm nhìn đúng đắn khi tập trung vào đích đến ở xa nhưng cố định.

Trước giả thư Hê-bơ-rơ hiểu điều này. Ông cảm nhận được sự ngã lòng của các độc giả. Sự bắt bớ đã khiến nhiều người phải rời bỏ nhà cửa. Vì vậy, ông nhắc nhở họ rằng nhiều người cùng đức tin cũng đã trải qua những thử thách khắc nghiệt và chịu cảnh rày đây mai đó. Họ chịu đựng tất cả những điều đó vì họ trông đợi một điều tốt đẹp hơn.

Như những người bị lưu đày, các độc giả này có thể trông đợi một thành do Chúa thiết kế, là quê hương trên trời, thành mà Chúa chuẩn bị cho họ (Hê. 11:10, 14, 16). Vì vậy, trong những lời khích lệ cuối cùng, trước giả kêu gọi độc giả tập chú vào lời hứa của Chúa. “Vì tại đây, chúng ta không có thành nào bền vững, nhưng chúng ta đang tìm kiếm một thành sẽ đến” (13:14).

Những hoạn nạn hiện tại chỉ là tạm thời. Chúng ta là “kiều dân và lữ khách trên đất” (11:13), nhưng khi nhìn xa phía chân trời, tức những lời hứa của Chúa, chúng ta sẽ có tầm nhìn đúng đắn.