Tôi sẽ không bao giờ quên lần mà tôi có đặc ân được ngồi cạnh mục sư Billy Graham tại bàn tiệc tối. Tôi thấy rất vinh dự nhưng cũng có chút lo lắng không biết nên nói gì cho thích hợp. Tôi nghĩ có lẽ hỏi về điều ông thích nhất trong những năm chức vụ sẽ là câu hỏi hay để mở đầu. Sau đó tôi vụng về đưa ra những câu trả lời khả dĩ. Phải chăng là được biết các tổng thống, các vua hay các nữ hoàng? Hay là được rao giảng Phúc Âm cho hàng triệu người trên khắp thế giới?

Trước khi tôi kịp đưa ra hết những gợi ý cho câu trả lời thì Mục sư Graham ngắt lời tôi. Ông trả lời không chút lưỡng lự: “Sau bao nhiêu năm trong chức vụ, câu trả lời vẫn là mối tương giao của tôi với Chúa Jêsus. Cảm nhận sự hiện diện của Ngài, học biết sự dạy dỗ khôn ngoan của Ngài, để Ngài hướng dẫn và chỉ dạy tôi – đó luôn là niềm vui lớn lao nhất của tôi.” Tôi ngay lập tức được nhắc nhở và thách thức. Được nhắc nhở bởi vì tôi không dám chắc rằng câu trả lời của ông là câu trả lời của tôi và được thách thức vì tôi muốn đó là câu trả lời của mình.

Đó cũng là điều sứ đồ Phao-lô nghĩ đến khi ông coi những thành tựu vĩ đại nhất của mình chẳng có giá trị gì khi so sánh với “sự nhận biết Đấng Christ Jêsus, Chúa tôi, là quý hơn hết” (Phi. 3:8). Hãy thử suy nghĩ cuộc đời sẽ phong phú ra sao nếu Chúa Jêsus và mối tương giao của chúng ta với Ngài là điều cao quý nhất mà chúng ta theo đuổi.