Suốt nhiều năm, tôi rất yêu mến những tác phẩm của G. K. Chesterton, một tác giả người Anh. Sự hài hước và sâu sắc của ông thường khiến tôi thầm cười và rồi dừng lại để suy ngẫm nghiêm túc hơn. Chẳng hạn, ông viết: “Tôi cảm tạ Chúa trước bữa ăn. Đúng thôi. Nhưng tôi cũng cảm ơn Chúa trước khi xem kịch hay nhạc kịch, cảm tạ Chúa trước buổi hoà nhạc, trước khi mở một quyển sách, và cảm tạ Chúa trước khi vẽ tranh, trước khi bơi lội, tranh luận, đánh quyền anh, đi dạo, chơi, nhảy múa và cảm tạ Chúa trước khi tôi chấm mực vào bút để viết.”

Việc cảm tạ Chúa trước bữa ăn là điều tốt, nhưng đừng nên dừng lại ở đó. Sứ đồ Phao-lô thấy mỗi hoạt động, mỗi nỗ lực là điều mà chúng ta có thể cảm tạ Chúa và là điều chúng ta nên làm vì vinh hiển của Chúa. “Bất cứ điều gì anh em nói hay làm, hãy thực hiện mọi sự trong danh Chúa là Đức Chúa Jêsus, nhờ Ngài mà tạ ơn Đức Chúa Trời, là Đức Chúa Cha” (Côl. 3:17). Giải trí, làm việc và học hành là những lĩnh vực mà qua đó chúng ta có thể tôn kính Chúa và bày tỏ lòng biết ơn đối với Ngài.

Phao-lô cũng khích lệ những tín hữu ở Cô-lô-se: “Hãy để sự bình an của Đấng Christ ngự trị lòng anh em, là bình an mà anh em đã được gọi đến trong một thân thể, và hãy tỏ lòng biết ơn” (c.15).

Chỗ tốt nhất để cảm tạ Chúa là ở bất cứ nơi nào và bất cứ thời điểm nào chúng ta muốn tạ ơn Chúa và tôn vinh Ngài.