Thử hình dung cảnh một người mẹ âu yếm ôm con mình, ngón tay đặt trước miệng, khẽ thì thầm: “Suỵt… Suỵt” Những lời âu yếm và cử chỉ nhẹ nhàng đó nhằm xoa dịu sự bất an và bứt rứt của con khi nó cảm thấy khó chịu hay bị đau. Khung cảnh đó rất quen thuộc và thường thấy. Hầu hết chúng ta đều từng bày tỏ hoặc được người khác bày tỏ những cử chỉ trìu mến đó. Khi tôi ngẫm nghĩ Thi Thiên 131:2, hình ảnh đó hiện ra trong tâm trí tôi.

Ngôn ngữ và cấu trúc của bài thi thiên này cho thấy trước giả Đa-vít đã trải qua những điều khiến ông phải thật sự suy nghĩ. Bạn đã từng cảm thấy thất vọng, thất bại, hoặc vấp ngã đến nỗi khiến bạn phải cầu nguyện cách sâu sắc chưa? Bạn sẽ làm gì khi bị cuộc đời vùi dập? Khi bạn thi rớt, mất việc, hoặc kết thúc một mối quan hệ? Đa-vít tuôn đổ tấm lòng của mình trước Chúa và đó cũng là lúc ông chân thành tra xét linh hồn mình (Thi. 131:1). Khi học cách chấp nhận hoàn cảnh, ông tìm được sự thỏa lòng như con trẻ được an tâm khi ở trong vòng tay mẹ (c.2).

Hoàn cảnh sống luôn thay đổi và đôi lúc vùi dập chúng ta. Nhưng chúng ta có thể sống hy vọng và thỏa lòng khi biết Chúa đã hứa rằng Ngài sẽ không bao giờ lìa bỏ chúng ta. Chúng ta có thể hoàn toàn tin cậy Ngài.