Liệu Chúa có biết tôi đang khi tôi lái xe trong đêm, vượt chặng đường hơn 160 km để về làng? Với tình trạng của tôi lúc đó thì câu trả lời không hề đơn giản. Đầu tôi nóng ran và đau như búa bổ. Tôi cầu nguyện: “Chúa ơi, con biết Ngài đang ở với con, nhưng đầu con đau quá!”

Mệt mỏi và kiệt sức, tôi đậu xe bên đường, cạnh một ngôi làng nhỏ. Mười phút sau, tôi nghe có tiếng người gọi. “Xin chào! Ông có cần giúp gì không?” Đó là giọng nói của một người đàn ông đang đi cùng vài người dân trong ngôi làng gần đó. Sự hiện diện của họ có vẻ đúng lúc. Khi họ cho tôi biết tên ngôi làng, Naa mi n’yala (nghĩa là “Đức Vua biết rõ tôi!”), tôi rất ngạc nhiên. Tôi từng lái xe ngang qua ngôi làng này nhiều lần. Lần này, Chúa lại dùng tên của ngôi làng để nhắc tôi nhớ rằng Ngài, Đức Vua, thực sự ở cùng tôi đang khi tôi lái xe một mình trên đường trong tình trạng đau bệnh. Như được tiếp thêm sức, tôi ráng chạy xe đến một trạm xá gần đó.

Chúa biết rõ khi chúng ta đang bận rộn với những công việc thường nhật, dù chúng ta đang ở đâu, hay đang ở trong hoàn cảnh nào và tình trạng nào (Thi. 139:1–4, 7–12). Ngài không bỏ rơi chúng ta hoặc quên chúng ta; Ngài cũng không bận rộn đến nỗi bỏ mặc chúng ta. Dù khi chúng ta đang gặp khó khăn, hoạn nạn – trong “bóng tối” hay “đêm tối” (c.11–12) thì chúng ta vẫn ở trong sự hiện diện của Ngài. Lẽ thật này đem đến cho chúng ta niềm hy vọng và sự bảo đảm rằng chúng ta vẫn có thể ngợi khen Chúa, là Đấng đã tạo dựng chúng ta trong từng chi tiết và dẫn dắt chúng ta đi qua cuộc đời này (c.14).