Khi nhận xét về sự chần chừ xuất phát từ tính cầu toàn của tôi, một vị giáo sư trong trường đã cho tôi những lời khuyên khôn ngoan. Ông nói: “Đừng để sự hoàn hảo trở thành kẻ thù của điều tốt.” Ông giải thích rằng việc cố gắng để đạt đến sự hoàn hảo sẽ khiến chúng ta mất đi những mạo hiểm cần thiết cho sự tăng trưởng. Khi chấp nhận rằng công việc của mình sẽ luôn có những điều không toàn hảo, tôi sẽ được tự do để tiếp tục tăng trưởng.

Sứ đồ Phao-lô giải thích thêm một lý do sâu sắc hơn mà chúng ta cần ngừng nỗ lực riêng để khiến mình trở nên hoàn hảo, đó là vì việc này sẽ khiến chúng ta không thể nhận ra mình cần đến Đấng Christ.

Phao-lô đã rất khó khăn để học được điều này. Sau nhiều năm ông nỗ lực để vâng giữ luật pháp của Đức Chúa Trời cách trọn vẹn, biến cố gặp Chúa Jêsus đã thay đổi mọi điều (Gal. 1:11–16). Ông nhận ra rằng nếu những nỗ lực của bản thân đủ để có thể trở nên trọn vẹn và được hòa thuận lại với Đức Chúa Trời thì việc “Đấng Christ chịu chết là vô ích” (2:21). Chỉ khi ông bằng lòng từ bỏ hay “đóng đinh” sự nương cậy nơi sức riêng thì ông mới kinh nghiệm Chúa Jêsus đang sống trong mình (c.20). Chỉ trong sự bất toàn của mình, ông mới có thể kinh nghiệm quyền năng toàn hảo của Đức Chúa Trời.

Điều này không có nghĩa là chúng ta không nên kháng cự tội lỗi (c.17); nhưng có nghĩa là chúng ta phải ngừng nương dựa nơi sức riêng để tăng trưởng tâm linh (c.20).

Trong cuộc đời này, chúng ta cần thường xuyên rèn tập trong sự tăng trưởng. Nhưng khi tấm lòng chúng ta hạ mình nhìn nhận nhu cầu của mình về một Đấng toàn hảo duy nhất, thì Chúa Jêsus sẽ ngự nơi đó (Êph. 3:17). Khi đâm rễ trong Ngài, chúng ta được tự do để ngày càng tăng trưởng và sâu nhiệm trong “tình yêu vượt quá mọi sự hiểu biết” (c.19).