Một người bạn giỏi cư xử đã khuyên tôi nên tránh sử dụng những lời như “lúc nào cũng” hay “chẳng bao giờ” khi tranh cãi – đặc biệt với người thân trong gia đình. Thật dễ để chỉ trích những người bên cạnh mình và thấy những người chúng ta yêu thương thật đáng ghét. Nhưng tình yêu của Chúa dành cho tất cả chúng ta thì không bao giờ có bất cứ sự đổi thay nào.

Thi Thiên 145 dùng rất nhiều các từ “muôn” và “mọi”. “Đức Giê-hô-va làm lành cho muôn người, ơn thương xót của Ngài ở trên mọi vật mà Ngài dựng nên” (c.9). “Chúa rất thành tín về những lời Ngài đã hứa; Ngài thương yêu mọi vật Ngài đã dựng nên” (Bản dịch ĐNB). “Đức Giê-hô-va nâng đỡ mọi người sa ngã, và vực dậy mọi kẻ ngã lòng” (c.13-14). “Đức Giê-hô-va bảo vệ mọi người yêu mến Ngài” (c.20).

Rất nhiều lần trong bài Thi Thiên này, chúng ta được nhắc nhở rằng tình yêu của Chúa thật vô biên và không hề thiên vị. Tân Ước cho biết biểu hiện lớn nhất của tình yêu đó được bày tỏ qua Chúa Jêsus Christ: “Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời” (Giăng 3:16).

Thi Thiên 145 công bố rằng “Đức Giê-hô-va ở gần mọi người cầu khẩn Ngài. Tức ở gần mọi người có lòng thành thực cầu khẩn Ngài. Ngài làm thỏa nguyện mọi người kính sợ Ngài; Cũng nghe tiếng kêu cầu của họ, và giải cứu cho” (c.18-19).

Tình yêu của Chúa dành cho chúng ta luôn bền vững. Tình yêu ấy trường tồn bất diệt!