Khi con trai tôi là Xavier còn nhỏ, chồng tôi thường phải đi công tác xa nhà. Mặc dù bố thường gọi điện về, nhưng cũng có nhiều đêm những cuộc điện thoại cũng không xoa dịu được Xavier. Để dỗ con trai khi cháu đòi bố, tôi thường lấy quyển album ra mỗi khi cháu chuẩn bị đi ngủ. Tôi chỉ vào những bức ảnh hai bố con chụp cùng nhau và hỏi: “Con có nhớ lúc này không?”

Những kỷ niệm đó đã làm con trai tôi vui hơn, cháu thường nói: “Con có một người bố tốt.”

Tôi hiểu Xavier cần được nhắc nhớ về tình yêu của bố khi cháu không được gặp bố. Mỗi khi trải qua những thời điểm khó khăn hay cô đơn, tôi cũng khao khát biết mình được yêu thương, đặc biệt là được Cha Thiên Thượng yêu thương.

Đa-vít đã nói lên lòng mong mỏi sâu sắc của ông dành cho Chúa khi ông chạy trốn kẻ thù trong đồng vắng (Thi. 63:1). Việc nhớ lại những lần ông kinh nghiệm quyền năng vô hạn của Chúa và tình yêu đầy trọn của Ngài đã khiến ông dâng lời ngợi khen (c.2-5). Trong những đêm trường khó khăn nhất trong cuộc đời, Đa-vít vẫn có thể vui mừng trong sự chăm sóc đầy yêu thương của Cha Thiên Thượng mà ông để lòng tin cậy (c.6-8).

Trong những lúc tăm tối của cuộc đời, khi cảm thấy dường như Chúa xa cách, chúng ta cần được nhắc nhớ về chính Chúa và cách Ngài đã bày tỏ tình yêu của Ngài. Khi suy gẫm về những kinh nghiệm cá nhân với Chúa cũng như những việc Ngài làm được ghi lại trong Kinh Thánh, chúng ta có thể khẳng định chắc chắn rằng A-ba, Cha nhân từ luôn yêu thương chúng ta.