Khi tham quan Công Viên Di Sản Quốc Gia Clifton ở Nassau, Bahamas, du khách sẽ được trở về một kỷ nguyên đầy bi thương trong lịch sử. Tại nơi mé nước, có những bậc thang bằng đá dẫn lên một vách đá. Những nô lệ bị đem đến Bahamas bằng tàu trong thế kỷ mười tám sẽ leo lên những bậc thang này, thường phải bỏ lại gia đình và bước vào một cuộc sống bị đối xử vô nhân đạo. Trên đỉnh núi có một công trình tưởng niệm những người nô lệ ấy. Người ta đẽo những cây tuyết tùng thành hình dáng những người phụ nữ đứng trông ra biển hướng về quê hương và những người thân yêu đã mất. Mỗi bức tượng hằn lên những dấu vết từ chiếc roi da của người quản nô.

Những bức tượng phụ nữ than khóc cho những mất mát của mình đã nhắc tôi nhớ đến tầm quan trọng của việc nhận ra những bất công cùng những hệ thống hư hoại trên thế giới và than khóc về chúng. Than khóc không có nghĩa là không có hy vọng; mà là cách để chúng ta chân thành với Chúa. Than khóc là thái độ mà Cơ Đốc nhân cần có; khoảng bốn mươi phần trăm Thi Thiên là những bài ca than khóc. Trong sách Ca Thương, dân của Chúa than khóc với Ngài sau khi thành của họ bị những kẻ xâm lược hủy diệt (3:55).

Than khóc là đáp ứng thích hợp trước đau khổ, gắn kết Đức Chúa Trời vào bối cảnh đau đớn và khó khăn. Sau cùng, than khóc mang lại hy vọng: khi chúng ta than khóc về một điều không đúng, thì chúng ta kêu gọi chính mình và người khác tích cực thay đổi.

Và đó là lý do vườn điêu khắc ở Nassau được đặt tên là “Sự Khởi Đầu” – nơi than khóc được xem là nơi của những khởi đầu mới.