Chúng ta có thể thấy gần như mọi cuộc tranh luận trong sách Gióp đều nói về lý do có đau khổ trên thế gian này, nhưng việc tranh luận dường như không hề giúp ích gì cho Gióp. Nỗi đau của ông là sự khủng hoảng trong mối liên hệ, chứ không phải khủng hoảng niềm tin. Ông có tin cậy Chúa không? Trên hết mọi sự, ông muốn một điều duy nhất: sự hiện diện của Đấng có thể giải thích được số phận bất hạnh của ông. Ông muốn gặp Chúa mặt đối mặt.

Cuối cùng Gióp cũng đã được thỏa nguyện. Chúa đã hiện ra (xem Gióp 38:1). Ngài chọn thời điểm xuất hiện khi mà sự chế nhạo lên đến đỉnh điểm, khi Ê-li-hu bạn của Gióp đang lý giải vì sao Gióp chẳng có quyền đòi hỏi Chúa thăm viếng mình.

Không một ai, kể cả Gióp lẫn bạn của ông sẵn sàng cho những gì Chúa phán. Gióp đã chuẩn bị sẵn một danh sách dài những câu hỏi, nhưng cuối cùng không phải Gióp mà chính Chúa lại là người đặt ra những câu hỏi. “Hãy thắt lưng như một dũng sĩ, Ta sẽ hỏi con và con sẽ trả lời Ta” (c.3). Bỏ qua ba mươi lăm chương đầy những cuộc tranh luận về sự đau khổ, Chúa đưa vào một bài thơ uy nghi về những điều kỳ diệu trong thế giới tự nhiên.

Lời của Chúa cho thấy sự khác biệt rất lớn giữa Đức Chúa Trời của mọi tạo vật với một người nhỏ bé như Gióp. Sự hiện diện của Ngài đã trả lời cho câu hỏi lớn nhất của Gióp: Có ai lắng nghe cõi lòng ông không? Gióp chỉ có thể đáp lại rằng: “Thật, con đã nói những điều con không hiểu, những việc quá diệu kỳ mà con không hề biết” (42:3).