Những năm đầu trong đời sống hôn nhân, tôi đã phải nỗ lực để hiểu được những điều vợ yêu thích. Nàng muốn một bữa tối bình yên tại nhà hay một bữa ăn ở nhà hàng sang trọng? Tôi có thể gặp gỡ bạn bè hay nàng muốn tôi dành cuối tuần cho một mình nàng? Một lần nọ, thay vì suy đoán và quyết định, tôi đã hỏi thẳng nàng: “Em muốn gì nào?”

“Cái nào cũng được”, vợ tôi đáp với một nụ cười ấm áp. “Anh nghĩ đến em là em vui rồi.”

Đôi khi tôi rất muốn biết chính xác Chúa muốn tôi làm gì – như chọn công việc nào, chẳng hạn. Cầu nguyện xin Chúa hướng dẫn và đọc Kinh Thánh cũng không cho chúng ta câu trả lời cụ thể nào. Nhưng có một câu trả lời rất rõ ràng: tôi phải tin cậy Chúa, vui thỏa trong Ngài và phó thác đường lối mình cho Ngài (Thi. 37:3-5).

Đó là khi tôi nhận ra rằng Chúa thường ban cho chúng ta quyền tự do lựa chọn – liệu chúng ta có trước hết xem đường lối Ngài là quan trọng hơn đường lối của chúng ta hay không. Điều đó có nghĩa là từ bỏ những lựa chọn mà rõ ràng là sai hoặc không làm vui lòng Ngài. Đó có thể là những điều trái đạo đức, không tin kính hoặc không ích lợi cho mối liên hệ của chúng ta với Ngài. Nếu những chọn lựa còn lại đều làm Chúa vui lòng, thì chúng ta được tự do chọn trong số đó. Cha yêu thương luôn muốn ban cho chúng ta những điều lòng chúng ta ao ước – là những người có tấm lòng vui thỏa nơi Ngài (c.4).