Ngày nọ, khi tôi đi làm về và thấy một đôi giày cao gót nữ ngay lối xe ra vào, tôi biết chắc đó là giày của ai. Vì thế, tôi để nó vào ga-ra để đưa cho con gái tôi khi cháu quay lại đón mấy đứa nhỏ. Nhưng khi tôi hỏi con, tôi phát hiện ra đó không phải là giày của cháu. Thật ra, không ai trong nhà tôi nhận đó là giày của mình, vì thế tôi để đôi giày ấy lại chỗ tôi đã tìm thấy. Ngày hôm sau, đôi giày biến mất. Thật bí ẩn.

Bạn có biết rằng sứ đồ Phao-lô đã viết về một sự mầu nhiệm trong những bức thư của mình không? Nhưng sự mầu nhiệm mà ông mô tả lại vô cùng mầu nhiệm so với câu hỏi “ai làm đã làm điều đó” trong câu chuyện trên. Chẳng hạn, trong Ê-phê-sô 3, Phao-lô nói về một sự mầu nhiệm “là điều chưa từng tiết lộ cho con cái loài người trong các thế hệ trước” (c.5). Sự mầu nhiệm này là dù trong quá khứ, Đức Chúa Trời đã bày tỏ chính Ngài qua dân Y-sơ-ra-ên, nhưng ngày nay Ngài bày tỏ qua Chúa Jêsus; dân ngoại – tức những người không phải dân Y-sơ-ra-ên – có thể trở thành “những người thừa kế” cùng với dân Y-sơ-ra-ên (c.6).

Hãy suy ngẫm về ý nghĩa của điều này: tất cả những ai tin nhận Chúa Jêsus làm Cứu Chúa đều cùng nhau yêu mến và phục vụ Đức Chúa Trời. Chúng ta đều có thể “dạn dĩ và tự tin đến gần Đức Chúa Trời” (c.12). Và thông qua sự hiệp nhất của hội thánh, thế gian sẽ nhìn thấy sự khôn ngoan và tốt lành của Đức Chúa Trời (c.10).

Hãy ngợi khen Đức Chúa Trời vì Ngài đã cứu chuộc chúng ta. Sự cứu rỗi của Ngài bày tỏ cho chúng ta sự hiệp nhất đầy mầu nhiệm khi những con người có xuất thân khác nhau đều trở nên một trong Chúa Jêsus.