Tôi nhớ có lần bố tôi nói rằng thật khó để chấm dứt những tranh cãi không hồi kết về những cách giải nghĩa Kinh Thánh khác nhau. Ngược lại, ông cũng nói rằng thật tốt khi cả hai bên đều đồng ý với những bất đồng quan điểm.

Nhưng liệu người ta có thể thực sự bỏ qua những khác biệt không thể hoá giải khi giữa họ dường như có quá nhiều bất đồng? Đó là một trong những câu hỏi mà sứ đồ Phao-lô trả lời trong bức thư gửi cho người Rô-ma. Khi viết cho những độc giả đang đối diện với những xung đột xã hội, chính trị và tôn giáo, ông gợi ý những cách thức để tìm ra điểm chung trong những tình huống xung đột nặng nề nhất (14:5–6).

Theo Phao-lô, cách để hòa thuận dù có những bất đồng là nhớ lại rằng mỗi chúng ta đều sẽ trả lời trước Chúa về quan điểm lẫn cách chúng ta cư xử với người khác trong những khác biệt (c.10).

Xung đột có thể trở thành cơ hội để nhớ rằng có nhiều điều còn quan trọng hơn những quan điểm riêng, thậm chí còn quan trọng hơn cách chúng ta giải nghĩa Kinh Thánh. Hết thảy chúng ta đều phải trả lời câu hỏi liệu chúng ta có yêu thương nhau, thậm chí yêu kẻ thù của mình như Đấng Christ đã yêu thương chúng ta hay không?

Bây giờ khi nghĩ về điều này, tôi nhớ bố tôi từng nói thật tốt khi cả hai bên không chỉ đồng ý với nhau về những bất đồng mà còn luôn cư xử trong tinh thần yêu thương và tôn trọng.