Bố tôi là người cha tốt và nhìn chung, tôi là đứa con biết vâng lời. Nhưng tôi đã để cho bố phải mong mỏi một điều mà tôi có thể dành cho ông, đó là chính tôi.

Ông là người trầm tính; Tôi cũng im lặng không kém. Chúng tôi thường làm việc bên cạnh nhau hàng giờ mà không nói với nhau lời nào. Ông không bao giờ hỏi; tôi thì không bao giờ kể cho ông nghe những ước mơ và mong muốn sâu thẳm, cùng những hy vọng và sợ hãi của mình.

Cuối cùng, tôi đã nhận ra tính trầm lặng của mình. Có lẽ nhận thức này đến khi con trai đầu của tôi ra đời, hoặc khi từng đứa con lần lượt ra đời. Giờ đây tôi ước gì mình đã thật sự làm đứa con trai của bố.

Tôi nghĩ đến tất cả những điều mà lẽ ra tôi có thể kể cho ông nghe. Và tất cả những điều ông có thể nói với tôi. Trong đám tang ông, tôi đứng bên cạnh quan tài, tranh chiến để hiểu cảm xúc của mình. “Đã quá trễ rồi, phải không?” vợ tôi thì thầm. “Chính xác.”

Tôi được an ủi bởi lẽ thật rằng chúng ta có thể sửa lại mọi thứ ở thiên đàng, vì chẳng phải đó là nơi nước mắt sẽ được lau ráo hay sao? (Khải. 21:4).

Đối với những ai tin Chúa Jêsus, sự chết không phải là kết thúc của cảm xúc mà là khởi đầu của sự tồn tại bất tận, trong đó sẽ không còn có những hiểu lầm; mọi mối liên hệ sẽ được chữa lành và tình yêu thương sẽ thêm lên mãi. Ở nơi đó, tấm lòng của những người con sẽ trở lại cùng cha mình, và tấm lòng của những người cha sẽ trở về cùng con cái mình (Ma. 4:6).