Anh em tôi lớn lên tại một sườn đồi với cây cối rậm rạp ở West Virginia, nơi đã chắp cánh cho trí tưởng tượng của chúng tôi bay cao. Cho dù là đánh đu trên những nhánh dây leo như Tarzan hay xây nhà trên ngọn cây như gia đình Robinson, thì chúng tôi luôn diễn lại những cảnh trong truyện hoặc trong những bộ phim đã xem. Một trong những điều yêu thích của chúng tôi là dựng pháo đài rồi giả vờ như mình được an toàn trước mọi tấn công. Nhiều năm sau, các con tôi cũng dựng những pháo đài bằng chăn mền, tấm trải giường và gối – chúng xây “nơi trú ẩn” để tránh khỏi kẻ thù tưởng tượng. Gần như theo bản năng, mỗi chúng ta điều muốn có một nơi trú ẩn mà mình cảm thấy an toàn và yên ổn.

Khi Đa-vít, nhà thơ cũng là nhạc sĩ của dân Y-sơ-ra-ên tìm một nơi an toàn, ông không trông mong ai khác ngoài Chúa. Thi Thiên 146:1-2 khẳng định: “Đức Chúa Trời là nơi nương náu và sức mạnh của chúng con, Ngài hằng giúp đỡ trong cơn hoạn nạn. Vì vậy, chúng con chẳng sợ hãi.” Khi suy ngẫm câu chuyện về cuộc đời Đa-vít trong Cựu Ước và những mối đe dọa liên tiếp mà ông đối diện, bạn sẽ thấy lời này bày tỏ một sự tin cậy lạ lùng nơi Chúa. Dù đối diện với những mối đe dọa đó, ông vẫn tin chắc rằng sự an toàn thật của ông là ở trong Ngài.

Chúng ta cũng có thể tin cậy giống như vậy. Đức Chúa Trời, Đấng đã hứa sẽ không bao giờ lìa bỏ chúng ta (Hêb. 13:5) cũng chính là Đấng mà chúng ta có thể phó thác đời sống mình mỗi ngày. Dù chúng ta sống trong một thế giới đầy nguy hiểm, nhưng Chúa sẽ ban cho sự bình an và sự bảo đảm cả trong hiện tại lẫn cõi đời đời. Ngài là nơi nương náu của chúng ta.