Khi tôi túc trực chăm sóc mẹ tại trung tâm điều trị ung thư, tôi được biết Lori, cô cũng đang chăm sóc chồng ở phía hành lang bên kia. Tôi trò chuyện, cùng cười, cùng khóc, cùng tâm sự, cùng cầu nguyện với Lori ở khu sinh hoạt chung. Chúng tôi hết lòng hỗ trợ nhau khi chăm sóc cho người thân của mình.

Một ngày nọ, tôi lỡ chuyến xe đưa đón cư dân đi đến cửa hàng tạp hóa. Buổi tối hôm đó, Lori nói cô ấy sẽ chở tôi đến cửa hàng. Với những giọt nước mắt biết ơn, tôi nhận sự giúp đỡ của cô ấy. Tôi nói: “Cảm ơn bạn về chính bạn.” Tôi thật sự biết ơn cô ấy vì chính con người cô ấy, chứ không phải chỉ vì những gì cô ấy làm cho tôi như một người bạn.

Thi Thiên 100 bày tỏ sự biết ơn Chúa về chính Ngài, không chỉ vì mọi điều Ngài làm. Trước giả Thi Thiên mời gọi “cả trái đất” “cất tiếng reo mừng cho Đức Giê-hô-va” (c.1), tin chắc rằng “Giê-hô-va là Đức Chúa Trời” (c.3). Đấng Tạo Hóa mời gọi chúng ta bước vào sự hiện diện của Ngài để “cảm tạ Ngài, chúc tụng danh của Ngài” (c.4). Chúa đáng để chúng ta biết ơn luôn luôn bởi vì Ngài “là thiện, sự nhân từ Ngài hằng có mãi mãi và sự thành tín Ngài còn đến đời đời” (c.5).

Chúa luôn là Đấng Tạo Hóa và là Đấng Bảo Tồn cõi vũ trụ này và cũng là Cha yêu thương của chúng ta. Ngài xứng đáng để chúng ta hết lòng biết ơn và vui mừng.