Dù tờ lịch chưa chuyển sang tháng Mười Hai nhưng không khí rộn ràng của Lễ Giáng Sinh đã bắt đầu xuất hiện ở thị trấn phía bắc của chúng tôi. Một trung tâm y tế trang trí những dây đèn rực rỡ, nhiều màu sắc trên những cành cây, tạo ra khung cảnh ban đêm thật lung linh. Một công ty khác trang trí tòa nhà lộng lẫy trông như một món quà Giáng Sinh khổng lồ. Thật khó để đi đâu mà không bắt gặp dấu hiệu của mùa Giáng Sinh – hay ít nhất là chiến dịch tiếp thị theo mùa.

Một số người yêu thích những sự trang hoàng lộng lẫy đó. Có người thì chỉ trích vì có cái nhìn khác hơn. Nhưng vấn đề quan trọng không phải là người khác tổ chức lễ Giáng Sinh thế nào, mà mỗi chúng ta cần suy nghĩ đến ý nghĩa của việc kỷ niệm lễ Giáng Sinh đối với chính mình.

Hơn ba mươi năm sau khi giáng sinh, Chúa Jêsus đã hỏi các môn đồ: “Theo lời người ta nói thì Con Người là ai?” (Mat. 16:13). Họ đưa ra những câu trả lời của người khác: Giăng Báp-tít, Ê-li, hoặc một tiên tri khác. Rồi Chúa Jêsus hỏi cá nhân họ: “Còn các con thì nói Ta là ai?” (c.15). Phi-e-rơ đáp: “Thầy là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời hằng sống” (c.16).

Nhiều người ăn mừng lễ Giáng Sinh mà không hề suy nghĩ Con Trẻ ấy thực sự là ai. Khi tiếp xúc họ, chúng ta hãy giúp họ suy nghĩ về hai câu hỏi quan trọng này: Có phải Giáng Sinh chỉ là câu chuyện ấm lòng về một con trẻ được sinh ra nơi chuồng chiên? Hay là Đấng Tạo Hóa đã viếng thăm tạo vật của Ngài và trở nên con người như chúng ta?