Các con tôi rất hào hứng trượt băng ở sân sau nhà vào mỗi mùa đông lạnh giá ở Idaho. Khi còn nhỏ, học cách trượt băng là một thử thách đối với chúng: thuyết phục chúng tự mình đặt chân lên mặt băng cứng và trơn trợt thật khó vì chúng biết khi ngã sẽ rất đau. Mỗi lần các con trượt chân, vợ chồng tôi lại đưa tay ra để kéo chúng lại, đỡ chúng đứng thẳng và vững vàng trên thanh trượt.

Có người đỡ dậy khi chúng ta té ngã là một món quà, đó là bàn tay giúp đỡ được mô tả trong sách Truyền đạo. Làm việc với người khác khiến công việc tốt hơn và hiệu quả hơn (4:9), và bạn hữu mang đến sự ấm áp cho cuộc sống chúng ta. Khi gặp thử thách, thật hữu ích khi có ai đó đến bên cạnh để an ủi và giúp đỡ chúng ta. Những mối liên hệ này sẽ thêm cho chúng ta sức mạnh, sự khích lệ và sự an ủi.

Khi chúng ta trượt ngã trong những hoàn cảnh khó khăn của cuộc đời, liệu có bàn tay giúp đỡ nào gần bên không? Nếu có, có lẽ sự giúp đỡ đó đến từ Chúa. Hoặc khi ai đó cần một người bạn, chúng ta có thể là câu trả lời của Chúa để nâng đỡ họ không? Chúng ta thường có một người bạn cho mình. Nhưng nếu không có ai gần bên để nâng đỡ chúng ta đứng lên trên đôi chân của mình, thì chúng ta có thể tìm thấy sự yên ủi khi biết rằng Chúa hằng giúp đỡ chúng ta (Thi. 46:1). Khi chúng ta giơ tay ra, Chúa sẵn sàng nâng đỡ và giúp chúng ta vững vàng.