Giáng Sinh cô đơn nhất mà tôi từng trải qua là khi tôi ở tại căn nhà tranh của ông nội, gần khu Sakogu, miền bắc Ghana. Khi ấy tôi chỉ mới mười lăm tuổi, bố mẹ và các anh chị em thì ở xa hàng ngàn cây số. Những năm trước đó, khi tôi còn ở với gia đình và những người bạn trong làng thì Lễ Giáng Sinh luôn thật hoành tráng và đáng nhớ. Nhưng Giáng Sinh năm đó thật yên ắng và cô đơn. Khi nằm trên chiếc chiếu trải trên sàn nhà vào buổi sáng sớm ngày Giáng Sinh, tôi chợt nhớ đến một bài hát: Một năm đã trôi qua; Giáng Sinh lại về; Con Trời hạ sinh; bình an và vui mừng cho tất cả mọi người. Tôi cứ hát đi hát lại bài hát ấy cách rầu rĩ.

Bà nội tôi đến hỏi: “Bài gì thế cháu?” Ông bà tôi không biết Lễ Giáng Sinh, cũng không biết Đấng Christ. Vì thế, tôi đã chia sẻ cho ông bà nghe những gì mình biết về Lễ Giáng Sinh. Những khoảnh khắc đó khiến tôi bớt cô đơn.

Một mình giữa cánh đồng với bầy chiên và thỉnh thoảng đối diện với thú dữ, cậu bé chăn chiên Đa-vít đã nhiều lần trải qua cảm giác cô đơn. Về sau, ông đã viết: “Con cô đơn và khốn khổ” (Thi. 25:16). Nhưng Đa-vít đã không cho phép sự cô đơn khiến cho ông ngã lòng. Thay vào đó, ông đã hát: “Con trông đợi Chúa” (c.21).

Hết thảy chúng ta đều nhiều lần đối diện với sự cô đơn. Cho dù bạn sẽ trải qua Lễ Giáng Sinh năm nay trong cô đơn hay có người khác bên cạnh thì bạn vẫn có thể kinh nghiệm niềm vui với Đấng Christ.