Sê-sa Au-gút-tơ là vị hoàng đế đầu tiên và vĩ đại nhất của La Mã. Bằng tài năng chính trị và sức mạnh quân sự, ông loại trừ mọi kẻ thù, mở rộng đế quốc và đưa Rô-ma từ một vùng đất lộn xộn trở thành một thành phố đầy ắp tượng và đền thờ cẩm thạch. Các công dân La Mã tôn sùng ông, xem ông là người cha và vị cứu tinh của nhân loại. Khi triều đại 40 năm của ông chấm dứt, những lời trăn trối của ông được công bố chính thức là: “Ta đã tìm ra Rô-ma là thành phố bùn lầy, nhưng ta đã làm cho nó trở nên thành phố cẩm thạch.” Tuy nhiên, theo vợ của ông, lời trăn trối của ông thực sự là: “Ta đã làm tốt vai trò của mình chăng? Nếu có, hãy vỗ tay khi ta lìa đời.”

Điều Au-gút-tơ không biết đó là ông đã được ban cho vai trò hỗ trợ trong một câu chuyện vĩ đại hơn. Dưới thời trị vì của ông, con trai của một người thợ mộc đã được sinh ra để bày tỏ nhiều điều vĩ đại hơn bất cứ chiến tích quân sự, đền đài, sân vận động hoặc cung điện nào của La Mã (Lu. 2:1).

Nhưng ai có thể hiểu được sự vinh quang mà Chúa Jêsus đã cầu xin vào đêm mà dân tộc của Ngài đòi các những kẻ hành hình La Mã đóng đinh Ngài? (Gi. 17:4–5). Ai có thể thấy trước được điều kỳ diệu ẩn giấu trong một sự hy sinh vốn sẽ được tung hô đời đời trên trời và dưới đất?

Đó là một câu chuyện lạ lùng. Đức Chúa Trời tìm thấy chúng ta đang theo đuổi những giấc mộng điên rồ và tranh đấu lẫn nhau. Ngài khiến chúng ta cùng nhau ca hát về thập tự giá xưa.