Hội thánh chúng tôi nhóm lại ở một trường tiểu học cũ, ngôi trường này đã đóng cửa vào năm 1958 thay vì tuân theo án lệnh hợp nhất của Hoa Kỳ (một đạo luật cho học sinh Mỹ gốc Phi học ở các trường vốn chỉ dành cho người da trắng). Năm sau đó, ngôi trường mở cửa lại và Elva, giờ là thuộc viên của hội thánh chúng tôi, là một trong những học sinh da đen bị ném vào thế giới da trắng. Elva nhớ lại: “Tôi bị đem ra khỏi cộng đồng an toàn của mình, với những thầy cô đã gắn bó với đời tôi, và bị đặt vào một môi trường đáng sợ, trong lớp học chỉ có duy nhất một học sinh da đen.” Elva bị tổn thương vì cô quá khác biệt, nhưng rồi cô trở nên một phụ nữ can đảm, đầy đức tin và tha thứ.

Lời làm chứng của cô hết sức sâu sắc vì cớ cô phải trải qua rất nhiều điều tồi tệ dưới bàn tay của một số người trong một xã hội chối bỏ lẽ thật rằng mỗi một con người, dù thuộc chủng tộc hoặc di sản văn hóa nào, cũng đều được Chúa yêu thương. Một số người trong hội thánh đầu tiên cũng tranh chiến với lẽ thật đó, họ tin rằng có một số người từ khi sinh ra đã được Chúa yêu, trong khi một số khác thì bị khước từ. Tuy nhiên, sau khi nhìn thấy một khải tượng đến từ Chúa, Phi-e-rơ đã khiến mọi người kinh ngạc khi lắng nghe sự mặc khải đầy sửng sốt này: “Thật, tôi nhận biết Đức Chúa Trời chẳng thiên vị ai, nhưng trong tất cả các dân tộc, hễ ai kính sợ Chúa và làm điều công chính thì được Ngài chấp nhận” (Cv. 10:34–35).

Chúa mở rộng vòng tay Ngài để bày tỏ tình yêu thương cho mọi người. Ước mong chúng ta cũng làm điều đó trong quyền năng Ngài.