Tôi vẫn nằm trên bàn chụp và hít thở theo hiệu lệnh trong lúc cái máy chạy ro ro và lách cách. Tôi biết nhiều người đã từng trải qua các đợt chẩn đoán hình ảnh MRI, nhưng đối với người mắc chứng sợ không gian hẹp như tôi, trải nghiệm đó đòi hỏi tôi phải tập trung vào điều gì đó—Một Ai Đó—vĩ đại hơn chính tôi.

Trong tâm trí tôi, câu Kinh Thánh – “chiều rộng, chiều dài, chiều cao, chiều sâu của tình yêu… của Đấng Christ” (Êph. 3:18) – cứ hiện ra theo nhịp của tiếng máy chạy. Trong lời cầu nguyện của sứ đồ Phao-lô cho hội thánh Ê-phê-sô, ông mô tả bốn chiều kích trong tình yêu của Chúa nhằm nhấn mạnh tình yêu vô hạn và sự hiện diện không ngừng của Ngài.

Chỗ nằm của tôi trong máy MRI đã cung cấp một hình ảnh mới mẻ cho sự hiểu biết của tôi. Chiều rộng: mỗi bên 15 cm tính từ cánh tay khép chặt vào hai bên sườn, bên trong ống. Chiều dài: khoảng cách từ hai đầu ống trụ, kéo dài từ đỉnh đầu đến gót chân. Chiều cao: 15 cm tính từ chóp mũi của tôi đến “trần” ống. Chiều sâu: hệ thống ống gắn chặt vào nền nhà bên dưới, nâng đỡ thân tôi. Bốn chiều không gian minh họa cho sự hiện diện của Chúa xung quanh tôi, giữ tôi trong ống MRI và trong mọi hoàn cảnh của cuộc sống.

Tình yêu của Chúa luôn bao phủ chúng ta. Chiều rộng: Ngài dang rộng vòng tay Ngài để vươn tới mọi người ở mọi nơi. Chiều dài: Tình yêu Ngài không bao giờ vơi cạn. Chiều cao: Ngài nâng chúng ta lên. Chiều sâu: Ngài hạ xuống, giữ chặt chúng ta trong mọi hoàn cảnh. Không gì có thể chia cắt chúng ta khỏi Ngài! (Rô. 8:38–39).