Tôi là ai? Đó là câu hỏi mà con thú bông sờn cũ hỏi chính mình trong quyển sách thiếu nhi mang tên Không Là Gì Cả của tác giả Mick Inkpen. Bị bỏ mặc trong góc phòng bụi bặm trên căn gác nhỏ, nó nghe những người vận chuyển gọi nó là “không là gì cả” nên nghĩ rằng “Không Là Gì Cả” là tên của mình.

Những cuộc gặp gỡ với các con vật khác đã khơi gợi lại ký ức. Không Là Gì Cả nhận ra rằng nó từng có đuôi, râu mép và vằn. Nhưng chỉ khi gặp mèo vằn, là chú mèo đã giúp nó tìm đường về nhà thì Không Là Gì Cả mới nhớ ra nó thật sự là ai: nó là mèo bông tên Toby. Chủ yêu quý nó nên đã sửa chữa nó lại, may cho đôi tai mới, đuôi mới, râu mới và vằn mới.

Mỗi khi đọc quyển sách này, tôi lại nghĩ về địa vị của chính mình. Tôi là ai? Khi viết cho các tín hữu, sứ đồ Giăng đã nói rằng Đức Chúa Trời gọi chúng ta là con cái Ngài (I Gi. 3:1). Chúng ta không hiểu địa vị đó cách trọn vẹn, nhưng khi gặp Chúa Jêsus, chúng ta sẽ giống như Ngài (c.2). Cũng như chú mèo Toby, một ngày kia chúng ta sẽ được phục hồi lại địa vị mà Ngài đã định cho chúng ta, là điều đã bị tội lỗi phá hủy. Bây giờ, chúng ta có thể hiểu địa vị đó một phần, và chúng ta có thể nhận ra hình ảnh của Đức Chúa Trời trong nhau. Nhưng một ngày kia, khi gặp Chúa Jêsus, chúng ta sẽ được phục hồi trọn vẹn lại địa vị mà Đức Chúa Trời đã định cho chúng ta. Chúng ta sẽ được trở nên mới.