Chuyến công tác đã đưa tôi và đồng nghiệp vào hành trình dài hơn 400 km, và khi chúng tôi bắt đầu quay về nhà thì trời đã tối. Cơ thể đang lão hóa cùng với thị giác giảm sút làm tôi cảm thấy hơi lo lắng khi lái xe ban đêm; dầu vậy, tôi chọn là người cầm lái trước. Tay tôi nắm lấy vô-lăng và mắt tôi nhìn chăm chú vào con đường lờ mờ phía trước. Trong lúc lái xe, tôi nhận ra mình có thể nhìn rõ hơn khi ánh đèn từ những chiếc xe phía sau chiếu rọi đường cao tốc phía trước. Tôi cảm thấy rất nhẹ nhõm khi cuối cùng bạn tôi cũng cầm lái. Rồi bạn tôi phát hiện ra rằng tôi đã lái bằng đèn sương mù chứ không phải đèn pha!

Thi Thiên 119 là tuyệt tác của một người đã hiểu rằng Lời Chúa soi sáng cho cuộc sống mỗi ngày (c.105). Nhưng, bao nhiêu lần chúng ta thấy mình ở trong tình huống tương tự như đêm khó khăn mà tôi lái xe trên đường cao tốc? Chúng ta không nhất thiết phải cố sức để nhìn, và đôi khi chúng ta lạc lối khỏi những con đường tốt nhất bởi vì chúng ta quên sử dụng ngọn đèn soi sáng của Lời Chúa. Thi Thiên 119 khích lệ chúng ta “bật công tắc đèn lên.” Điều gì xảy ra khi chúng ta làm như vậy? Chúng ta sẽ tìm thấy sự khôn ngoan để sống trong sạch (c.9-11); chúng ta có động lực và sự khích lệ tươi mới để tránh những con đường sai lạc (c.101-102). Và khi chúng ta sống với ngọn đèn sáng, thì bài ca ngợi của tác giả Thi Thiên trở nên bài ca ngợi của chúng ta: “Con yêu mến luật pháp Chúa biết bao! Trọn ngày con suy ngẫm luật pháp ấy” (c.97).