Đầu thập niên 1960, một số bức tranh khác thường về con người hay con vật với đôi mắt to, buồn lại trở nên nổi tiếng. Một số người cho rằng tác phẩm này “kỳ cục” – hay rẻ tiền– nhưng một số người thì lại thích nó. Khi chồng của người họa sĩ bắt đầu quảng bá những tác phẩm của vợ ông, cặp vợ chồng này trở nên khá giàu có. Nhưng chữ ký của người họa sĩ Margaret Keane lại không xuất hiện trên bức họa. Thay vào đó, chồng của Margaret đã giới thiệu tranh của vợ là của mình. Margaret đã giữ im lặng trong sợ sệt về sự gian dối này suốt hai mươi năm cho đến khi cuộc hôn nhân của họ kết thúc. Người ta đã phải cho vẽ tranh tại phòng xử án để tìm ra ai là họa sĩ thật.

Sự lừa dối của người đàn ông này rõ ràng là sai, nhưng ngay cả khi là người theo Chúa Jêsus, chúng ta cũng thấy mình dễ giành lấy công trạng cho những khả năng mà chúng ta sở hữu, những kỹ năng lãnh đạo mà mình có, hay thậm chí là những việc tốt mà chúng ta làm cho người khác. Nhưng những điều đó chỉ có bởi ân điển của Chúa. Trong Giê-rê-mi 9, chúng ta thấy vị tiên tri than khóc vì dân sự thiếu khiêm nhường và không chịu ăn năn. Ông cho biết Chúa phán rằng chúng ta không được tự hào về sự khôn ngoan, sức lực hay sự giàu có của mình, nhưng chỉ hãy tự hào vì thấu hiểu và biết rằng Ngài là Đức Giê-hô-va, “Đấng thực hiện lòng nhân ái, đức liêm khiết và công chính trên đất” (c.24).

Tấm lòng của chúng ta tràn đầy biết ơn khi nhận biết Tác Giả thực sự. “Mọi ơn lành tốt đẹp và tặng phẩm toàn hảo đều đến từ thiên thượng, được ban xuống từ Cha của sự sáng” (Gia. 1:17). Mọi công trạng, mọi sự ca ngợi đều thuộc về Đấng ban cho những tặng phẩm tốt lành.