Sau khi xem cô bé Viola 10 tuổi dùng cành cây làm micro để bắt chước một vị truyền đạo, cô Michele đã quyết định cho Viola cơ hội để “giảng” trong một buổi truyền giảng tại làng. Viola đồng ý. Cô Michele là một giáo sĩ tại miền Nam Sudan, cô viết: “Đám đông vô cùng thích thú… Một cô bé từng bị bỏ rơi đã đứng trước mặt họ trong uy quyền của con gái Vua trên muôn vua, chia sẻ mạnh mẽ về Vương Quốc Đức Chúa Trời. Một nửa đám đông đã bước lên để tin nhận Chúa Jêsus” (Michele Perry, Love Has a Face).

Đám đông ngày hôm đó không nghĩ rằng sẽ được nghe một đứa trẻ giảng đạo. Sự kiện này làm tôi nhớ đến cụm từ “miệng trẻ thơ” trong Thi Thiên 8. Đa-vít đã viết: “Để đối lại các kẻ thù của Chúa, Ngài dùng miệng trẻ thơ và trẻ con đang bú mà lập nên sức mạnh Ngài” (c.2). Sau này Chúa Jêsus đã trưng dẫn lại câu Kinh Thánh này trong Ma-thi-ơ 21:16, sau khi các thầy tế lễ cả và các thầy thông giáo chỉ trích những con trẻ vì đã ngợi khen Chúa Jêsus trong đền thờ Giê-ru-sa-lem. Trẻ em là sự phiền toái đối với những vị lãnh đạo này. Khi trưng dẫn Kinh Thánh, Chúa Jêsus đã cho thấy Đức Chúa Trời coi trọng sự ngợi khen của những đứa trẻ này. Chúng đã làm điều mà những vị lãnh đạo này không sẵn lòng làm: dâng vinh hiển cho Đấng Mê-si-a đã được trông đợi từ lâu.

Như Viola và những đứa trẻ trong đền thờ bày tỏ, Đức Chúa Trời có thể sử dụng ngay cả một đứa trẻ để đem lại vinh hiển cho Ngài. Tấm lòng sẵn sàng của chúng sẽ tuôn đổ lời ngợi khen.