“Đùa với tôi à?” Tôi đã bị trễ rồi. Nhưng biển chỉ đường phía trước bảo tôi phải điều chỉnh những mong đợi của mình: “Có Trở Ngại”. Các phương tiện đang chạy chậm lại.

Tôi đã phải bật cười: Tôi mong đợi mọi việc diễn ra theo đúng kế hoạch lý tưởng của mình; tôi không biết trước là mình sẽ gặp đoạn đường thi công.

Trong lĩnh vực thuộc linh, hầu như không ai trong chúng ta lên kế hoạch cho những khủng hoảng khiến chúng ta gặp trở ngại hoặc phải thay đổi lộ trình. Tuy nhiên, nếu suy nghĩ về điều đó, tôi nhớ lại nhiều lần hoàn cảnh đã buộc tôi phải đổi hướng đi—bằng những cách đơn giản hay phức tạp. Sự chậm trễ xảy ra.

Sa-lô-môn chưa bao giờ nhìn thấy biển báo nói rằng: “Có Trở Ngại.” Nhưng trong Châm ngôn 16, ông nêu lên sự tương phản giữa kế hoạch của chúng ta với sự dẫn dắt thần hựu của Chúa. Bản dịch The Message diễn giải câu 1 như sau: “Con người lên kế hoạch kỹ lưỡng, nhưng Đức Chúa Trời quyết định sau cùng.” Sa-lô-môn lặp lại ý đó trong câu 9, ông nói thêm rằng dù chúng ta “hoạch định đường lối mình, nhưng Đức Giê-hô-va chỉ dẫn các bước của người.” Nói cách khác, chúng ta có ý tưởng về những điều phải xảy ra, nhưng đôi khi Chúa có đường lối khác cho chúng ta.

Làm sao tôi lại quên mất lẽ thật thuộc linh này? Đôi khi tôi lập kế hoạch mà quên cầu hỏi kế hoạch của Ngài là gì. Tôi bực tức khi gặp trở ngại.

Nhưng thay vì lo lắng, chúng ta có thể làm theo lời dạy của Sa-lô-môn, tin cậy rằng Chúa dẫn dắt chúng ta từng bước khi chúng ta tìm kiếm Ngài trong tinh thần cầu nguyện, chờ đợi sự dẫn dắt của Ngài, và luôn để Ngài điều hướng chúng ta.