Trong một chương trình Ti-vi, có những thanh niên đóng giả học sinh trung học để hiểu rõ hơn về cuộc sống của những thiếu niên. Họ khám phá ra rằng mạng xã hội đóng vai trò trung tâm trong cách các thiếu niên đo lường phẩm giá của mình. Một người tham gia nhận xét: “Cách các học sinh đánh giá bản thân gắn liền với mạng xã hội—tùy thuộc vào việc họ nhận bao nhiêu “lượt thích” khi đăng ảnh”. Nhu cầu được người khác chấp nhận có thể khiến người trẻ cư xử cách thái quá trên mạng.

Ước muốn được người khác chấp nhận luôn còn đó. Trong Sáng thế ký 29, việc Lê-a khao khát tình yêu của Gia-cốp chồng mình là điều có thể hiểu được. Điều đó được phản ánh qua tên của ba người con trai đầu—tất cả đều nói lên nỗi cô đơn của bà (c.31-34). Nhưng điều đáng buồn là không chỗ nào cho thấy rằng Gia-cốp cho bà sự chấp nhận mà bà khao khát.

Khi sanh đứa con thứ tư, Lê-a hướng về Chúa thay vì chồng mình, bà đặt tên con trai thứ tư là Giu-đa, nghĩa là “ca ngợi” (c.35). Dường như cuối cùng Lê-a đã quyết định tìm thấy giá trị của mình trong Chúa. Bà trở thành một phần trong câu chuyện cứu rỗi của Đức Chúa Trời: Giu-đa là tổ phụ của vua Đa-vít và của Chúa Jêsus.

Có thể chúng ta cố gắng tìm thấy giá trị của mình trong nhiều cách và nhiều điều nhưng chỉ trong Chúa Jêsus, chúng ta mới thật sự tìm thấy địa vị làm con cái Đức Chúa Trời, là người đồng thừa kế với Đấng Christ, và là người sẽ sống đời đời với Cha Thiên Thượng. Như sứ đồ Phao-lô viết: không gì trong thế gian này so sánh được với “sự nhận biết Đấng Christ” (Phi. 3:8).