Khi kết thúc sự nghiệp bốn mươi lăm năm làm cầu thủ chuyên nghiệp, Jerry Kramer lại không được đưa tên vào Hội Trường Danh Vọng của lĩnh vực thể thao – là sự công nhận cao quý nhất. Ông đã nhận rất nhiều danh dự và thành tích khác, nhưng vẫn mãi tuột mất danh hiệu này. Mặc dù đã được đề cử mười lần, nhưng danh hiệu ấy chưa bao giờ được dành tặng cho ông. Dù nhiều lần hy vọng tan tành, Kramer vẫn rất hòa nhã, ông nói: “Tôi đã nhận được 100 món quà trong suốt cả đời nên nếu buồn hoặc giận vì không có một danh hiệu thì quả là ngu ngốc!”

Trong khi người khác có thể cay đắng sau quá nhiều lần bị gạt tên vì thiên vị cho các cầu thủ khác, Kramer thì không như vậy. Thái độ của ông nói lên cách để chúng ta giữ tấm lòng mình khỏi sự ghen tị, là điều “làm mục nát trong xương” (Châm. 14:30). Khi quá bận tâm về những gì không có mà không nhận ra nhiều điều mình đang có – chúng ta cũng sẽ đánh mất sự bình an của Chúa.

Sau lần đề cử thứ mười một, Jerry Kramer cuối cùng đã được ghi tên vào Hội Trường Danh Vọng vào tháng Hai năm 2018. Có thể những ước muốn trên đất của chúng ta không được thỏa đáp như Jerry. Thế nhưng chúng ta vẫn có thể có “tấm lòng bình tịnh” khi nhớ đến sự rời rộng của Chúa đã đối đãi với chúng ta. Mặc dù không thể có được mọi điều mình muốn, chúng ta vẫn có thể vui hưởng sự bình an Chúa ban.