Có phải mặt trời mọc ở phía Đông? Có phải bầu trời màu xanh? Có phải biển mặn? Có phải trọng lượng nguyên tử cô-ban là 58.9? Bạn chỉ có thể trả lời được câu cuối cùng nếu bạn là người say mê khoa học hoặc thích tìm tòi, nhưng với những câu còn lại thì câu trả lời đều rõ ràng là: Đúng vậy. Thật ra, những câu hỏi như thế thường đi kèm sự châm chọc.

Nếu không cẩn trọng thì những con người thời hiện đại như chúng ta có lẽ sẽ cảm thấy một chút châm chọc trong câu hỏi của Chúa Jêsus dành cho người tàn tật: “Ngươi có muốn được lành không?” (Gi. 5:6). Câu trả lời rõ ràng dường như là: “Thầy đang đùa sao? Tôi đã mong chờ được cứu giúp suốt 38 năm nay!” Nhưng không hề có chút châm chọc nào trong câu hỏi này. Giọng của Chúa Jêsus luôn đầy sự thương xót và câu hỏi của Ngài luôn được đặt ra vì ích lợi của chúng ta.

Chúa Jêsus biết rằng người đàn ông ấy muốn được lành. Ngài cũng biết có lẽ đã lâu rồi mới có ai đó đến và đưa ra lời đề nghị giúp đỡ. Trước khi thực hiện phép lạ, Chúa Jêsus muốn phục hồi niềm hy vọng đã trở nên nguội lạnh trong ông. Ngài làm điều đó bằng cách đặt ra một câu hỏi khá hiển nhiên, rồi để ông đáp ứng: “Hãy đứng dậy, vác giường ngươi và đi” (c.8). Chúng ta giống như người bị tàn tật này, mỗi một chúng ta đều có những niềm hy vọng đã trở nên héo úa. Ngài nhìn thấy chúng ta và trìu mến mời gọi chúng ta một lần nữa hãy tiếp tục hy vọng, tiếp tục đặt lòng tin nơi Ngài.