Cháu trai nhỏ nhất của tôi mới được hai tháng tuổi nhưng mỗi lần thấy cháu, tôi đều thấy những thay đổi nho nhỏ. Gần đây khi tôi nựng nịu cháu, cháu nhìn tôi và mỉm cười! Và đột nhiên tôi khóc. Có lẽ đó là niềm vui hòa lẫn với ký ức về nụ cười đầu tiên của các con tôi, điều mà tôi đã chứng kiến từ rất lâu rồi, ấy thế mà tôi vẫn ngỡ như chỉ mới hôm qua. Một số khoảnh khắc trong cuộc đời diễn ra như thế – không thể lý giải được.

Trong Thi Thiên 103, Đa-vít đã viết một bài thơ để ngợi khen Chúa và cũng suy ngẫm về những khoảnh khắc vui vẻ chóng qua trong đời sống chúng ta: “Đời loài người như cây cỏ, như cỏ hoa nở bông nơi đồng nội; rồi một cơn gió thổi trên bông hoa, và nó chẳng còn, chỗ nó không còn nhận biết nó nữa” (c.15-16).

Nhưng dù nhận biết sự ngắn ngủi của cuộc đời, Đa-vít mô tả rằng cỏ hoa nở bông, hay phát triển sinh sôi. Khi những bông hoa đua nở, hương sắc và vẻ đẹp của chúng mang lại nhiều niềm vui trong chốc lát. Và mặc dù mỗi bông hoa có thể nhanh chóng bị quên lãng – “chỗ nó không còn nhận biết nó nữa” (c.16) –nhưng chúng ta có sự đảm bảo rằng “lòng nhân từ của Đức Giê-hô-va hằng còn đời đời cho những người kính sợ Ngài” (c.17).

Như hoa cỏ, chúng ta có thể vui mừng và thịnh vượng trong thời gian ngắn ngủi, nhưng chúng ta cũng có thể vui mừng về chân lý rằng những khoảnh khắc trong cuộc đời chúng ta sẽ chẳng hề bị quên lãng. Chúa nắm giữ mọi chi tiết trong cuộc đời chúng ta, và tình yêu đời đời của Ngài ở với con cái Ngài mãi mãi!