Đó là một ngày tối tăm và ảm đạm ở vùng ngoại ô Giê-ru-sa-lem. Trên ngọn đồi bên ngoài tường thành, Đấng mà suốt ba năm qua thu hút những đám đông nhiệt thành theo mình đã bị treo đầy sỉ nhục và đau đớn trên cây thập tự thô nhám. Nhiều người khóc lóc trong đau buồn. Ánh sáng mặt trời không còn chiếu rọi trên bầu trời chiều nữa. Và sự đau đớn khủng khiếp của Ngài trên thập tự giá đã kết thúc khi Ngài kêu lớn: “Mọi việc đã hoàn tất!” (Mat. 27:50; Gi. 19:30).

Chính giờ phút đó, một âm thanh khác từ đền thờ vang vọng cả vùng – âm thanh của tiếng vải bị xé toạc. Kỳ diệu thay, dù không có sự can thiệp của con người, nhưng bức màn lớn và dày chia cách bên ngoài đền thờ với nơi chí thánh đã bị xé làm hai từ trên xuống dưới (Mat. 27:51).

Bức màn bị xé đôi tượng trưng cho ý nghĩa của thập tự giá: một con đường mới được mở ra để chúng ta đến với Đức Chúa Trời! Chúa Jêsus, Đấng bị treo trên cây thập tự đã đổ huyết ra để trở nên sinh tế cuối cùng, là sinh tế chân thật và đầy đủ duy nhất (Hê. 10:10) – cho phép tất cả những ai tin nơi Ngài được hưởng sự tha thứ và bước vào mối liên hệ với Đức Chúa Trời (Rô. 5:6-11).

Giữa sự tăm tối của Ngày Thương Khó đầu tiên, chúng ta nhận được tin tức tốt lành hơn bao giờ hết – Chúa Jêsus đã mở một con đường cho chúng ta để được cứu khỏi tội lỗi và kinh nghiệm mối thông công với Đức Chúa Trời mãi mãi (Hê. 10:19-22). Tạ ơn Chúa về thông điệp của bức màn bị xé đôi!