Trước khi theo dấu chân của Giăng Báp-tít vào sống trong sa mạc, Mary người Ê-díp-tô (khoảng 344-421 SC) đã dành cả thanh xuân của mình để chạy theo những thú vui sai lầm và quyến dụ đàn ông. Đỉnh điểm của nghề nhớp nhúa ấy là bà đi tới Giê-ru-sa-lem để quyến dụ những người hành hương. Thế nhưng, bà đã bị cáo trách sâu sắc về tội lỗi mình và sau đó sống cuộc đời ăn năn và ẩn dật trong sa mạc. Sự biến đổi triệt để của Mary minh chứng cho sự vĩ đại của ân điển Chúa và năng quyền phục hồi của thập tự giá.

Môn đồ Phi-e-rơ đã chối Chúa Jêsus ba lần. Chỉ vài tiếng trước khi chối Chúa, Phi-e-rơ đã tuyên bố rằng ông sẵn lòng chết vì Chúa Jêsus (Lu. 22:33). Vì thế, việc nhận ra thất bại của mình là một đau đớn đối với ông (c.61-62). Sau khi Chúa Jêsus chịu chết và phục sinh, Phi-e-rơ đang đánh cá với một vài môn đồ thì Ngài hiện ra với họ. Chúa Jêsus cho Phi-e-rơ cơ hội công bố lòng yêu mến của ông dành cho Ngài ba lần – tương ứng với ba lần ông chối bỏ Chúa (Gi. 21:1-3). Sau mỗi lời công bố của ông, Chúa Jêsus giao phó cho Phi-e-rơ trách nhiệm săn sóc những người thuộc về Ngài (c.15-17). Nhờ ân sủng đầy kinh ngạc này, Phi-e-rơ đã đóng vai trò quan trọng trong việc xây dựng hội thánh và cuối cùng ông đã dâng sự sống mình vì Đấng Christ.

Có lẽ tiểu sử của chúng ta cũng bắt đầu với một chuỗi những yếu đuối và thất bại. Nhưng ân điển của Chúa luôn đem đến một kết thúc khác. Bởi ân điển, Ngài cứu chuộc và biến đổi chúng ta.