Cảnh sát đã phạt một phụ nữ vì lái xe bất cẩn sau khi cô lao xuống đường, leo lên lề rồi quay đầu lại bởi vì cô không muốn chờ xe buýt thả học sinh xuống!

Đúng là chờ đợi có thể làm chúng ta mất kiên nhẫn, nhưng cũng có những điều tốt để làm và học trong lúc chờ đợi. Chúa Jêsus biết điều này khi Ngài bảo các môn đồ “đừng ra khỏi thành Giê-ru-sa-lem” (Công. 1:4). Họ đang chờ để được “báp-têm bằng Đức Thánh Linh” (c.5).

Lúc nhóm lại trên phòng cao, có lẽ các môn đồ rất phấn khởi và mong đợi, dường như họ hiểu rằng khi Chúa Jêsus bảo họ chờ đợi, Ngài không nói rằng họ không được làm gì cả. Họ dành thì giờ cầu nguyện (c.14); và Kinh Thánh cho biết, họ cũng chọn một môn đồ thay thế cho Giu-đa (c.26). Khi họ hiệp nhau lại trong sự thờ phượng và cầu nguyện, thì Đức Thánh Linh đã giáng xuống trên họ (2:1-4).

Các môn đồ không chỉ đơn giản là chờ đợi – họ cũng chuẩn bị nữa. Khi chờ đợi Chúa, không có nghĩa là chúng ta không làm gì cả hoặc vội vã chạy trước. Thay vào đó, chúng ta có thể cầu nguyện, thờ phượng và tận hưởng mối thông công trong lúc mong đợi điều Chúa sẽ làm. Sự chờ đợi chuẩn bị tấm lòng, tâm trí và thân thể của chúng ta cho những điều sẽ đến.

Đúng vậy, khi Chúa bảo chờ đợi, chúng ta hãy phấn khởi – vì biết rằng chúng ta có thể tin cậy Ngài và chương trình Ngài dành cho chúng ta!