Tại Boston, Massachusetts, có một tấm bảng với dòng chữ “Vượt Qua Biển Nước Mắt” để ghi nhớ những người đã anh dũng vượt Đại Tây Dương để thoát chết trong “nạn đói khoai tây” thảm khốc ở Ireland vào cuối những năm 1840. Hơn một triệu người đã chết trong thảm họa đó, trong khi hơn một triệu người khác đã bỏ nhà để vượt đại dương, điều mà John Boyle O’Reilly đã ví von như là “biển nước mắt.” Vì bị đói khổ, những người này đã cố tìm kiếm chút hy vọng trong lúc tuyệt vọng.

Trong Thi Thiên 55, Đa-vít nói rằng ông đã theo đuổi hy vọng. Dù chúng ta không biết chắc ông đang đối diện với mối đe dọa nào, nhưng hoàn cảnh đó đã khiến tinh thần của ông bị kiệt quệ (c.4-5). Phản ứng theo bản năng của Đa-vít là cầu nguyện: “Ôi! Ước gì con có đôi cánh như bồ câu, chắc con sẽ bay đi để được ở yên lặng” (c.6).

Giống như Đa-vít, có lẽ chúng ta cũng muốn chạy trốn đến chỗ an toàn khi gặp hoàn cảnh đau đớn. Tuy nhiên, sau khi xem xét, Đa-vít đã chạy đến với Chúa thay vì chạy trốn hoàn cảnh đau lòng, và ông đã hát lên: “Nhưng con kêu cầu cùng Đức Chúa Trời, và Đức Giê-hô-va sẽ cứu con” (c.16).

Khi nan đề xảy đến, hãy nhớ rằng Đức Chúa Trời của mọi sự yên ủi sẽ bồng ẵm chúng ta đi qua những giờ phút tăm tối nhất và những nỗi sợ sâu kín nhất. Ngài hứa rằng một ngày nào đó chính Ngài sẽ lau khô mọi nước mắt khỏi chúng ta (Khải. 21:4). Được vững lòng bởi sự bảo đảm này, giờ đây chúng ta có thể dạn dĩ trao dâng những giọt nước mắt của mình cho Ngài.