“Mỗi cầu tàu là một sự mong đợi của đá!” một dòng thơ Bồ Đào Nha trong bài “Ode Marítima” của Fernando Pessoa đã ghi như vậy. Cầu tàu mà Pessoa nói đến tượng trưng cho những cảm xúc của chúng ta khi con tàu chầm chậm đi xa. Chiếc tàu đã đi rồi nhưng cầu tàu vẫn còn ở lại, một dấu tích trường tồn cho hy vọng và những ước mơ, những chia ly và mong mỏi. Chúng ta đau đớn với những điều đã mất, và những gì không thể chạm tới được.

Từ “mong đợi” trong tiếng Bồ Đào Nha (saudade) chỉ về một khát khao mong mỏi mà chúng ta cảm nhận – một nỗi đau sâu sắc không thể định nghĩa được. Nhà thơ đang miêu tả điều không thể miêu tả được.

Có thể nói rằng núi Nê-bô chính là “cầu tàu mong đợi” của Môi-se. Từ Nê-bô ông nhìn chăm về đất hứa – vùng đất mà ông không bao giờ đặt chân đến được. Lời của Chúa phán với Môi-se – “Ta cho con xem tận mắt xứ ấy nhưng con sẽ không được vào đó” (Phục. 34:4) – dường như thật phũ phàng. Nhưng nếu đó là tất cả những gì chúng ta thấy, thì chúng ta đã bỏ qua điều trọng tâm. Chúa đang nói với Môi-se bằng một sự yên ủi lớn lao: “Đây chính là xứ mà Ta đã thề ban cho Áp-ra-ham, Y-sác và Gia-cốp khi Ta nói: ‘Ta sẽ ban xứ nầy cho dòng dõi con’” (c.4). Chẳng bao lâu nữa, Môi-se sẽ rời khỏi Nê-bô để đi đến một nơi tốt hơn Ca-na-an rất nhiều (c.5).

Chúng ta thường thấy mình đứng trên cầu tàu trong cuộc đời này. Những người thân yêu ra đi; hy vọng phai mờ; và giấc mơ tan biến. Nhưng giữa tất cả những điều đó, chúng ta cảm nhận được âm vang của vườn Ê-đen và những dấu hiệu của thiên đàng. Những mong mỏi hướng chúng ta đến với Chúa. Ngài chính là sự đầy trọn mà chúng ta khao khát.